TẬN HIẾN CHO CHÚA GIÊSU NHỜ MẸ MARIA


Tĩnh tâm tháng ba 2026 - Vinh sơn Yến M. Lê Trung Trực

  1. Ngày xưa, có một đoàn tráng sĩ quyết tâm đến kinh thành triều yết Đức Vua. Họ đã thề hứa trọn đời phục vụ Ngài. Tuy nhiên, con đường lên kinh phải vượt qua những dãy núi cao hiểm trở, đầy vực thẳm và sương mù dày đặc. Thấy vậy, Đức Vua đã phái vị Hoàng hậu của ngài – người hiểu rõ từng lối mòn và được nhà vua tin yêu nhất – xuống để dẫn dắt đoàn người.

    Có hai nhóm lữ hành: Nhóm thứ nhất nói: "Chúng ta thề trọn đời phục vụ Đức Vua rồi, chúng ta chỉ cần nhìn về phía cung điện mà đi thôi. Nếu đi theo Hoàng hậu, sợ rằng chúng ta sẽ quên mất nhà vua." Kết quả là họ tự đi theo ý mình và sớm kiệt sức trong sương mù. Nhóm thứ hai khôn ngoan hơn, họ nói: "Đức Vua phái Hoàng hậu đến là vì ngài yêu thương chúng ta. Hoàng hậu không dẫn chúng ta về cung điện của riêng bà, bà dẫn chúng ta về với nhà vua bằng con đường an toàn nhất. Đi theo bà chính là cách chắc chắn nhất để chứng minh lòng trung thành của chúng ta với nhà vua." Thế là, nhóm thứ hai đã đi theo vị Hoàng hậu. Họ không còn lo lắng về bản đồ, vì chính bà là tấm bản đồ sống. Và cuối cùng, khi đứng trước ngai vàng, chính vị Hoàng hậu đã dắt tay họ trao cho Đức Vua.

    KT…, chúng ta chính là những lữ hành ấy. Phép Rửa và lời khấn dòng đã đặt chúng ta vào hành trình tận hiến cho "Đức Vua" là Chúa Giêsu Kitô. Đó là đích điểm không thể thay thế.
    Thế nhưng, tại sao Hiến pháp của chúng ta, lúc thì nói tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ, lúc lại nói tận hiến toàn thân cho Mẹ? Phải chăng có sự lấn cấn hay mâu thuẫn?

    Câu chuyện về vị Hoàng hậu cho chúng ta thấy: Tận hiến cho Mẹ Maria không phải là dừng lại nơi Mẹ, nhưng là đặt toàn bộ "hành trang cuộc đời" của chúng ta vào tay Mẹ, để Mẹ – người hiểu rõ con đường Nhập Thể nhất – dẫn chúng ta đến với Chúa Giêsu một cách trọn vẹn và an toàn nhất. Trong giờ tĩnh tâm này, chúng ta sẽ cùng nhau làm sáng tỏ "mối dây liên kết" giữa sự lệ thuộc của Chúa Giêsu nơi Mẹ và sự tận hiến của mỗi anh em chúng ta...

    Chủ đề HT tháng 3 của Chúng ta là : Tận Hiến Cho Chúa Giêsu Nhờ Mẹ Maria, và đây cũng là chủ đề của cả năm 2026. Trong buổi hội Đức Ái thứ 5 ngày 7/11/2024 anh TPV có nêu  vấn đề Linh đạo của dòng như sau: Hiến pháp của chúng ta điều số 3 nêu rõ: “Hội dòng chủ trương huấn luyện các thành viên theo linh đạo dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc Thể hiện qua việc tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ mẹ Maria” điều số 9 khoản 2 thì viết: “Qua việc tận hiến ngày vào tập viện Anh em đã tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ mẹ Maria”. Tuy nhiên điều số 30 thì nói hơi khác. Điều 30: các tuyển sinh [tập sinh] sẽ bắt đầu sống năm tập Bằng việc tận hiến toàn thân cho Mẹ Maria Mẹ Chúa Cứu Chuộc theo bản mẫu quen dùng trong dòng”. Chúng ta thấy có sự lấn cấn ở đây, tức là 2 điều 3 và điều 9 nhấn mạnh đến việc tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ Maria Trong khi đó thì điều 30 lại đề cập đến việc tận hiến toàn thân cho Mẹ Maria Và trong Kinh Dâng Mình mà Anh Cả viết, chỉ đề cập đến tận hiến toàn thân cho Đức Mẹ, mà không nói gì đến tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ Maria. Như vậy, có sự khác biệt giữa các điều số 3, số 9 với số 30 này?

    KT… Trong đời tu, có những từ ngữ chúng ta nghe rất quen: tận hiến, thánh hiến, phó thác, hiến dâng. Nghe nhiều đến nỗi đôi khi ta ngừng suy nghĩ về nội dung thật sự của chúng. Giờ tĩnh tâm này mời gọi chúng ta đi ngược dòng thời gian: trở về với phép Rửa, đi qua lời khấn dòng, để từ đó hiểu đúng – sống đúng – sống sâu việc tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ Maria, là linh đạo cốt lõi của Dòng chúng ta. Xin anh em cho phép mình chậm lại, lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng lòng mình. (---)
  1. Ist Phép Rửa Tội – Hành Vi Tận Hiến Nền Tảng: Phép Rửa là điểm khởi đầu tuyệt đối của đời Kitô hữu
    và cũng là nền tảng không thể thay thế của mọi linh đạo, mọi đời tu. Trong phép Rửa, chúng ta không chỉ được “xóa tội”, nhưng được thánh hiến, được tách riêng ra cho Thiên Chúa, được thuộc trọn về Đức Ki-tô. Thánh Phao-lô nói rất mạnh: Anh em không còn thuộc về mình nữa.” (1 Cr 6,19) Từ giây phút ấy, cuộc đời chúng ta không còn là của riêng mình. Đây là điều cần dừng lại thật lâu: chúng ta không còn thuộc về mình.
    Không phải đến khi khấn dòng ta mới thuộc về Chúa, mà ngay từ phép Rửa, Thiên Chúa đã đặt dấu ấn của Người trên chúng ta. Phép Rửa là một cuộc chết đi cho con người cũ, một cuộc sinh ra cho Thiên Chúa, một sự tận hiến không thể thu hồi. Chúng ta có thể phản bội, có thể nguội lạnh, có thể sống không xứng đáng, nhưng dấu ấn tận hiến của phép Rửa không bao giờ bị xóa. (---)
    👉 Câu hỏi tĩnh tâm đầu tiên: Tôi có còn ý thức rằng tôi đã thuộc trọn về Thiên Chúa trước cả khi tôi chọn đời tu không?
               
    2nd Lời Khấn Dòng – là sự đào sâu tận hiến Phép Rửa. Lời khấn dòng không tạo ra một sự tận hiến mới bên cạnh phép Rửa. Đây là điểm rất quan trọng. Lời khấn là: một sự đáp trả tự do, một lựa chọn ý thức, để sống triệt để hơn điều đã được gieo trong phép Rửa. Khi khấn: chúng ta không đổi đối tượng tận hiến (vẫn là Thiên Chúa), nhưng đổi cách sống sự tận hiến ấy. Nghèo khó– Khiết tịnh– Vâng phục, không phải là những hy sinh tự thân, mà là những con đường cụ thể để không giữ lại gì cho mình.👉 Lời khấn dòng trả lời cho câu hỏi: Làm sao để thuộc trọn về Chúa mà không chia sẻ trái tim cho điều gì khác?
    Nhưng ở đây, một cám dỗ rất tinh vi xuất hiện: chúng ta có thể giữ hình thức của lời khấn, mà đánh mất tinh thần tận hiến. Có thể giữ luật, nhưng không còn phó thác, trung thành bề ngoài, nhưng nội tâm đã khép lại, sống đời tu, nhưng sống cho mình.(-----) 👉 Câu hỏi tĩnh tâm thứ hai: Lời khấn của tôi hôm nay đang là sự mở ra cho Thiên Chúa, hay là một cấu trúc an toàn để tôi nương tựa?
              
    3rd Vậy “Tận Hiến Cho Mẹ Maria” là gì? Chính ở đây, nhiều hiểu lầm có thể nảy sinh. Chúng ta phải nói thật rõ:
    Không có một sự tận hiến nào vượt trên phép Rửa
    Không có một đối tượng tận hiến nào khác ngoài Thiên Chúa
    Vậy tại sao Giáo Hội và truyền thống tu đức lại nói đến việc tận hiến cho Mẹ Maria?
    Tận hiến cho Mẹ Maria Không phải là một sự tận hiến song song hay thay thế cho Thiên Chúa. Theo Thánh Louis Marie Grignion de Montfort (cha đẻ của linh đạo này), tận hiến cho Mẹ Maria là phương thế hoàn hảo nhất để sống trọn vẹn lời hứa Phép Rửa.
    Tận hiến cho Mẹ Maria không phải là thêm một đối tượng, mà là chọn một con đường. Mẹ Maria không phải là đích đến, nhưng là con đường Thiên Chúa đã chọn.
    Thưa anh em, để hiểu tại sao chúng ta tận hiến cho Đức Mẹ mà không làm giảm đi phẩm giá của Phép Rửa hay vinh quang của Thiên Chúa, chúng ta hãy nhìn vào chính mầu nhiệm Nhập Thể. Ngôi Lời không đến thẳng với nhân loại, nhưng đến qua Mẹ. Chúa Giêsu đã phó thác đời sống nhân loại cho Mẹ, vâng phục Mẹ, lớn lên trong vòng tay Mẹ.
    Chúng ta không nói Chúa Giêsu “tận hiến” cho Đức Mẹ theo nghĩa thần học của loài người, nhưng Thánh Montfort nhấn mạnh một sự thật: Chúa Giêsu đã chọn lệ thuộc vào Đức Mẹ. Từ “lệ thuộc” rất dễ gây hiểu lầm nếu không phân định các bình diện:
    ❌ Không được hiểu theo nghĩa: Lệ thuộc bản thể, Lệ thuộc thần tính, hay Lệ thuộc như thụ tạo lệ thuộc Đấng Tạo Hóa.👉 Theo các nghĩa này, Chúa Giêsu hoàn toàn không lệ thuộc vào Đức Maria. Người là Thiên Chúa thật, đồng bản thể với Chúa Cha.
    ✅ Có thể dùng theo nghĩa: lệ thuộc tự nguyện trong mầu nhiệm Nhập Thể, lệ thuộc của Con trong tương quan con thảo.👉 Theo nghĩa này, hoàn toàn có thể nói và nói rất đẹp:
    Chúa Giêsu hoàn toàn Lệ Thuộc Mẹ Maria.
  1. * Chúa Giêsu “Lệ Thuộc” Vào Mẹ Maria ở những điểm cụ thể nào?
    (1) Lệ thuộc về SỰ HIỆN HỮU NHÂN LOẠI: Chúa Giêsu đã không tự ban cho mình một thân xác. KT viết: “Bởi quyền năng Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể trong lòng Trinh Nữ Maria.” Thân xác của Chúa Giêsu được hình thành từ máu thịt của Mẹ, Nhịp tim, hơi thở, sự sống sinh học của Người được nuôi dưỡng bởi Mẹ. 👉 có thể nói: Nếu không có Mẹ Maria, sẽ không có nhân tính của Chúa Giêsu. Đây là một hình thức lệ thuộc hoàn toàn và tuyệt đối, nhưng chỉ trong trật tự Nhập Thể, không trong trật tự thần tính.
    (2) Lệ thuộc trong THỜI KỲ THAI NHI VÀ HÀI NHI Trong chín tháng trong lòng Mẹ: Chúa Giêsu hoàn toàn bất lực theo nghĩa sinh học, Sự sống của Người tùy thuộc hoàn toàn vào sự chăm sóc của Mẹ.
    Sau khi sinh: Người được Mẹ bồng ẵm, cho bú, ru ngủ, Nếu Mẹ không cho ăn, Người sẽ đói; Nếu Mẹ không chăm sóc, Người sẽ chết như bất cứ trẻ thơ nào. 👉 Đây là lệ thuộc toàn diện của một hài nhi, mà Thiên Chúa tự nguyện chấp nhận.
    (3) Lệ thuộc trong SỰ GIÁO DỤC VÀ TRƯỞNG THÀNH, KT viết: “Đức Giêsu ngày càng lớn lên, thêm khôn ngoan và được ân nghĩa.” (Lc 2,52) Điều này có nghĩa: Người học nói từ Mẹ, Học cầu nguyện bên Mẹ, Học Luật Chúa, Thánh Vịnh, truyền thống Ít-ra-en qua Mẹ và thánh Giuse. 👉 Về mặt nhân loại, Đức Giêsu đã học làm người nhờ Mẹ Maria.
    (4) Lệ thuộc trong VÂNG PHỤC CON THẢO: “Người hằng vâng phục các ngài.” (Lc 2,51) Câu này rất mạnh. Chúa Giêsu: Là Thiên Chúa, Nhưng tự đặt mình dưới quyền của Mẹ và thánh Giuse. Không phải vâng phục vì yếu thế, mà vâng phục trong tự do tuyệt đối.👉 Đây là lệ thuộc của tình yêu, chứ không phải lệ thuộc của nô lệ.
    (5) Lệ thuộc trong SỰ ĐỒNG HÀNH ÂM THẦM Trong 30 năm đời ẩn dật: Chúa Giêsu sống cùng Mẹ Maria, Người không sống một mình, nhưng lớn lên trong sự hiện diện bền bỉ của Mẹ. 👉 Đây là lệ thuộc trong tương quan, không phải trong quyền lực.
  1. Tóm lại, trong mầu nhiệm Nhập Thể, Chúa Giêsu đã tự nguyện sống một sự lệ thuộc hoàn toàn trong nhân tính của mình nơi Mẹ Maria: từ sự hiện hữu, sự sống, sự tăng trưởng, cho đến việc giáo dục và vâng phục con thảo. Đó không phải là lệ thuộc của thần tính, mà là lệ thuộc tự do của tình yêu cứu độ.
    Áp dụng cho Linh Đạo CRM Nếu chính Chúa Giêsu: đã chấp nhận lệ thuộc nơi một thụ tạo, đã để Mẹ Maria định hình nhân tính của mình, thì việc chúng ta: tận hiến cho Mẹ Maria không phải là điều “thêm thắt”, mà là đi vào chính con đường Nhập Thể.
    Thưa anh em, tận hiến cho Mẹ không phải là thêm một cái gì đó ngoài Phép Rửa. Thánh Montfort định nghĩa: Sự tận hiến này hệ tại việc hiến thân trọn vẹn cho Đức Mẹ để nhờ Mẹ thuộc trọn về Chúa Giêsu.
    Trong Phép Rửa, chúng ta hứa từ bỏ ma quỷ và thuộc về Chúa, nhưng thường chúng ta làm bằng môi miệng và dễ dàng phản bội. Khi tận hiến cho Mẹ, chúng ta đặt lời hứa Phép Rửa vào bàn tay Mẹ. Chúng ta nhờ Mẹ gìn giữ "ấn tín Phép Rửa" đó. Vì vậy, đối tượng của sự tận hiến vẫn là Thiên Chúa, nhưng hình thứcphương thế của sự tận hiến là qua Mẹ Maria.
    Vì thế, khi chúng ta nói: tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ Maria; chúng ta tuyên xưng rằng: chúng ta muốn thuộc về Chúa như Chúa đã sống, Chúng ta muốn đi con đường khiêm hạ – phó thác – Nhập Thể. Để cảm nhận được điều này, em xin kể một câu chuyện. (giảm giọng, kể chậm)
    Ngày xưa, có một vị vua rất nhân hậu. Ngài cai trị một đất nước rộng lớn, nhưng trong lòng vẫn thao thức một điều: “Ta ra lệnh thì dân phải nghe, nhưng ta chưa bao giờ biết cảm giác phải vâng lời là thế nào.” Ngài muốn hiểu dân mình không từ ngai vàng, mà từ đời sống thật của họ. Vị vua quyết định làm một điều chưa từng có: ngài không chỉ cải trang, mà tự  nguyện sinh ra làm con của một người phụ nữ nghèo. Từ giây phút ấy, ngài không tự chọn giờ ăn, không tự chọn nơi ngủ, không tự bảo vệ mình. Nếu người mẹ quên cho ăn, ngài sẽ đói. Nếu người mẹ không bồng bế, ngài sẽ khóc. Ngài học nói từ môi miệng mẹ, học bước đi từ đôi tay mẹ nắm, học thế nào là vâng phục khi mẹ gọi tên mình. Suốt nhiều năm, vị vua ấy không cai trị, không ban lệnh, không thi hành quyền lực. Ngài để cho người mẹ: dạy mình làm người, định hình thói quen, uốn nắn trái tim. Và chỉ khi đã lớn lên, ngài mới bước ra thi hành sứ mạng của một vị vua.
    Quý Anh thân mến, đó chính là điều đã xảy ra trong mầu nhiệm Nhập Thể. Chúa Giêsu không giả làm người. Người thực sự làm người. Và làm người thì: phải được sinh ra, phải được nuôi dưỡng, phải được dạy dỗ, phải lớn lên trong một tương quan lệ thuộc. Theo nghĩa rất cụ thể: thân xác của Chúa Giêsu được hình thành từ máu thịt của Mẹ, sự sống sinh học của Người tùy thuộc vào Mẹ, lời nói đầu tiên của Người học từ Mẹ, kinh nguyện đầu tiên của Người học bên Mẹ. Thánh Luca viết một câu rất ngắn, nhưng rất mạnh: Người hằng vâng phục các ngài.” (Lc 2,51) Thiên Chúa vâng phục một thụ tạo. Không phải vì yếu,
    yêu đến tận cùng. 👉 Đây là điểm then chốt cho linh đạo của chúng ta: Nếu chính Chúa Giêsu đã chấp nhận để Mẹ Maria định hình nhân tính của mình, thì việc chúng ta tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ không phải là điều thêm thắt, mà là đi đúng con đường Nhập Thể. và chính sự phó thác con thảo ấy trở thành khuôn mẫu cho linh đạo tận hiến của chúng ta.
    Do đó, HP Điều 3 & Điều 9 tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ Mariađúng thần học. Điều 30 + Kinh Dâng Mình thì dùng cụm từ tận hiến toàn thân cho Mẹ Maria từ ngữ mạnh, nhưng thiếu quy chiếu minh nhiên về Chúa Giêsu
    Giáo Hội có một nguyên tắc không thể phá vỡ:🔑 Chỉ có thể “tận hiến” theo nghĩa tuyệt đối cho Thiên Chúa mà thôi. tận hiến = trao quyền tối hậu Quyền tối hậu chỉ thuộc về Thiên Chúa, Không một thụ tạo nào (kể cả Đức Maria) là đích điểm của việc tận hiến. Do đó, xét theo thần học nghiêm ngặt: “Tận hiến cho Đức Mẹ” không thể là đích điểm thần học tối hậu.Tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Đức Maria hoàn toàn đúng thần học.
    Vậy tại sao Hiến Pháp điều 30 lại dùng cụm từ  “tận hiến toàn thân cho Mẹ Maria”? Đây là điểm cần phân định, không phải phủ nhận:
    - Về mặt ngôn ngữ linh đạo: Trong truyền thống Công giáo (đặc biệt từ thánh Louis-Marie Grignion de Montfort): các cụm từ: “Tận hiến cho Mẹ Maria”, “Thuộc trọn về Mẹ”, “Nô lệ tình yêu của Mẹ” 👉 được hiểu ngầm là: tận hiến cho Chúa Giêsu theo phương thế và trong sự dẫn dắt của Mẹ Maria. Đây là ngôn ngữ linh đạo, không phải định nghĩa thần học chặt chẽ.
    - Về mặt đào tạo tập viện: Điều 30 nói đến giai đoạn tập sinh, tức là: giai đoạn huấn luyện Việc “tận hiến cho Mẹ Maria” ở đây có vai trò: giúp tập sinh đặt mình dưới sự hướng dẫn cụ thể, học vâng phục, phó thác, khiêm hạ; qua Mẹ, để đi vào tương quan với Chúa. Nhưng: nếu không được giải thích, cách nói này dễ bị hiểu sai như đích điểm.
    Vậy CÂU TRẢ LỜI CHUẨN NHẤT (theo thần học) Linh đạo của Dòng là tận hiến cho Chúa Giêsu Ki-tô,
    và việc “tận hiến cho Mẹ Maria” chỉ có ý nghĩa như một hành vi linh đạo – phương thế – huấn luyện, nhằm dẫn toàn bộ đời sống vào sự tận hiến ấy.

    Em xin đề nghị cách nói chuẩn hơn là: Linh đạo Đồng Công là tận hiến cho Chúa Giêsu Kitô, được sống và được thể hiện cách cụ thể qua việc phó thác toàn thân cho Đức Maria, Đấng dẫn chúng ta đến với Con của Mẹ.
    Quý Anh thân mến, để tránh mọi hiểu lầm,chúng ta cần đặt việc tận hiến cho Mẹ Maria đúng vị trí của nó trong linh đạo Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc. Hiến pháp của chúng ta không xây dựng linh đạo trên một yếu tố duy nhất, nhưng trên ba tinh thần chính: Tận hiến – Đức ái – Bỏ mình. Ba tinh thần này không tách rời,nhưng quyện vào nhau,và được sống cách cụ thể nhờ Mẹ Maria.
    Trước hết, cần nói thật rõ: Chỉ có một đích điểm của việc tận hiến: đó là Chúa Giêsu Ki-tô. Điều 3 và điều 9 của Hiến pháp đã xác định rất minh nhiên: “Tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Mẹ Maria.” Điều này đặt trục Ki-tô học không thể thay thế: đời tu của chúng ta thuộc về Chúa, được trao cho Chúa, và được sử dụng cho công trình Cứu Chuộc của Chúa.
    Vậy “Tận Hiến Toàn Thân Cho Mẹ Maria” Điều 30 nói đến LÀ GÌ? Nếu đọc tách rời, câu này có thể gây lấn cấn. Nhưng nếu đặt trong toàn bộ linh đạo Dòng, ta sẽ hiểu đúng:  Tận hiến cho Mẹ Maria không phải là đích điểm, mà là MỘT HÌNH THỨC CỤ THỂ để sống tinh thần tận hiến. Nói cách khác: Tận hiến cho Chúa → là nội dung cốt lõi, Tận hiến cho Mẹ → là con đường huấn luyện; Mẹ không giữ chúng ta cho Mẹ,
    nhưng dẫn chúng ta đi trọn ba tinh thần của Dòng.
    Tận Hiến Cho Mẹ Maria gắn chặt với đức ái và bỏ mình. Ở đây, ta mới thấy vai trò thật sự của việc tận hiến cho Mẹ Maria.
    🔹 Với ĐỨC ÁI Mẹ Maria không dạy chúng ta một thứ đạo đức khép kín, nhưng dạy chúng ta một đức ái Nhập Thể: yêu trong âm thầm, yêu không chiếm hữu, yêu để cho người khác lớn lên. Ai tận hiến cho Mẹ mà không lớn lên trong đức ái,
    thì chưa đi vào linh đạo của Dòng.
    🔹 Với BỎ MÌNH Tận hiến cho Mẹ Maria luôn gắn với từ bỏ cái tôi: bỏ ý riêng, bỏ sự tự quyết, bỏ cả cách muốn nên thánh theo ý mình. Mẹ Maria là người đã thưa: “Xin vâng.” Và ai đặt mình dưới sự hướng dẫn của Mẹ thì không thể sống mà không bỏ mình. Vì thế, tận hiến cho Mẹ không phải là thêm một đối tượng tận hiến, mà là đi vào trường học của bỏ mình,
    để sống trọn vẹn việc tận hiến cho Chúa.
    Vì thế, trong linh đạo Dòng Mẹ CCC, chúng ta có thể nói cách rõ ràng và an toàn: Chúng ta tận hiến cho Chúa Giêsu Ki-tô; và chúng ta sống hành vi tận hiến ấy qua việc phó thác toàn thân cho Mẹ Maria, trong ba tinh thần: Tận hiến – Đức ái – Bỏ mình. Nếu tách việc tận hiến cho Mẹ ra khỏi ba tinh thần này, thì sẽ rơi vào sùng kính thuần cảm xúc.
    Nhưng nếu đặt việc tận hiến cho Mẹ trong trục Ki-tô học và linh đạo của Dòng, thì đó là con đường rất cụ thể để đời tu trở nên của lễ đẹp lòng Thiên Chúa.
    Tận hiến cho Mẹ Maria trong Dòng CRM không phải là chọn Mẹ thay cho Chúa, nhưng là chọn con đường của Mẹ
    để sống trọn vẹn ba tinh thần: tận hiến cho Chúa, yêu thương như Chúa, và bỏ mình theo gương Chúa.

    Theo truyền thống Công Giáo (đặc biệt nơi thánh Louis-Marie Grignion de Montfort): Tận hiến cho Đức Mẹ là Tận hiến cho Chúa Giêsu, nhờ Mẹ Maria, theo cách mà chính Chúa Giêsu đã chọn để đến với nhân loại. Nói cách khác:Không dừng lại nơi Mẹ, nhưng để Mẹ dẫn ta đến trọn vẹn với Chúa Ki-tô.
    KT… Để kết, em xin mượn lời anh Cả trong tâm thư ngày  21.11.2003: Ta đã tình nguyện sống đời tận hiến [cho TC] qua ba lời khấn rồi, ta còn tình nguyện sống đời tận hiến cho Mẹ nữa. Nếu ta sống đúng đời tận hiến cho Mẹ, thì đời ta sẽ trở thành đoá hoa thơm hương đẹp sắc. Nhất định sẽ làm cho đời sống tận hiến cho TC kết thành một quả thơm ngọt dâng lên Ngài. Sống đời tận hiến cho Mẹ, ấy là chính ta Đồng Công với Mẹ để hoàn thành sứ mạng vác cả gánh nặng thế giới trên vai mà đem về cho Thiên Chúa. Amen.
    1. CÂU HỎI THẢO LUẬN TĨNH TÂM THÁNG 3
      1. Về sự lệ thuộc con thảo: Chúa Giêsu tự nguyện "lệ thuộc" vào Đức Mẹ (về sự sống, giáo dục, vâng phục). Nhìn lại đời tu của mình, đâu là những khía cạnh mà tôi cảm thấy khó "lệ thuộc" nhất (ý riêng, sự tự quyết, hay cái tôi cá nhân)? Việc tận hiến cho Mẹ có giúp tôi nhẹ lòng hơn khi phải vâng phục Bề trên hay chấp nhận những nghịch cảnh không?
      2. Có bao giờ tôi cố gắng "tự mình" đi đến với Chúa mà bỏ quên Mẹ, để rồi rơi vào sự khô khan hay kiêu ngạo đạo đức không? Kinh nghiệm "nhờ Mẹ" đã thay đổi đời cầu nguyện của tôi như thế nào?
      3. Thánh Montfort nói: "Ai tận hiến cho Mẹ mà không lớn lên trong đức ái thì chưa đi vào linh đạo." Trong cộng đoàn, có người anh em nào mà tôi đang cảm thấy khó yêu mến không? Tôi có dám trao người anh em đó vào tay Mẹ để Mẹ dạy tôi cách yêu bằng trái tim của Chúa Giêsu không?